60 NĂM ĐÃ TRÔI QUA KỂ TỪ TẾT TRỒNG CÂY ĐẦU
TIÊN VÀ 50 NĂM NGƯỜI ĐI XA NHƯNG TINH THẦN CỦA NGƯỜI VẪN CÒN SỐNG MÃI, TẾT
TRỒNG CÂY SẼ TRƯỜNG TỒN VỚI DÂN TỘC VIỆT NAM.
Có lẽ hiếm có dân tộc
nào có một cái tết độc đáo như ở Việt Nam. Đó là Tết trồng cây do Chủ tịch Hồ
Chí Minh phát động. “Mùa xuân là tết trồng cây – Để cho đất nước càng ngày càng
xuân”.
Thời điểm đó, ngay
lập tức, lời kêu gọi của Chủ tịch Hồ Chí Minh được đông đảo nhân dân cả nước
đồng lòng hưởng ứng. Kể từ đó, Tết trồng cây ngày càng phát triển, tạo nên một
nét đẹp truyền thống trong văn hóa Việt Nam.
Khi phong tặng Người
danh hiệu Danh nhân Văn hóa thế giới, thì việc phát động tết trồng cây là một
trong những lý do được thế giới tôn vinh bởi cho đến thời điểm đó (1959), nhân
loại hầu như còn rất thờ ơ, chưa quan tâm đến môi trường.
Cái cây được Chủ tịch
Hồ Chí Minh trồng đầu tiên là cây đa tại Công viên Thống Nhất. Dịp đó, Hồ Chủ
tịch đã đến thăm công trường này và tại đây, Người tự tay đặt cây vào hốc rồi
xúc đất vun vào gốc trong tiếng hò reo của đông đảo nhân dân Thủ đô Hà Nội.
Hiện cây đa này vẫn rất xanh tốt, ngày ngày tỏa bóng mát cho cả một góc công
viên.
Năm 1965, Hồ Chủ tịch
đã ra lời kêu gọi cả nước trồng cây cho cả đồng bào miền Nam ruột thịt. Người
nói: “… Ta trồng cây cho ta và cho cả đồng bào miền Nam nữa”. Và cũng chính tay
Người đã trồng cây đa tại xã Đông Hội, huyện Đông Anh vào sáng ngày 31-1-1965.
Cái cây cuối cùng
được Chủ tịch Hồ Chí Minh trồng tại xã Vật Lại, huyện Ba Vì, tỉnh Hà Tây
(nay là Hà Nội), một địa phương có phong trào trồng cây tốt. Khi đó, tuy sức
khỏe đã yếu, Người vẫn yêu cầu: “Đây là dịp kỷ niệm 10 năm ngày phát động Tết
trồng cây nên các chú phải bố trí cho Bác trồng cây ở một địa phương nào đó có
nhiều thành tích…”
Khi thế hệ chúng tôi
lớn lên, Tết trồng cây đã trở thành một phong tục quí báu. Vào buổi sáng ngày
mồng 4 tết, dù bận mải đến đâu thì hầu như cả làng tôi đều tham gia ngày Tết
trồng cây. Lũ trẻ chúng tôi hăm hở từ chiều mồng ba tết để chọn những cái cây
đẹp nhất cho buổi sáng hôm sau.
Vào dịp đầu xuân hàng
năm, lớp lớp thanh niên làng tôi lên đường nhập ngũ. Do ngày giao quân cũng vào
ngày mồng 4 tết nên trước phút lên đường nhập ngũ, mỗi thanh niên làng tôi đều
tự tay mình trồng một cái cây để lại quê hương.
Những cái cây mang
tên trai gái làng tôi như cây anh Suối, cây anh Tân, cây anh Trạch… và những
cái cây mang tên những người con gái làng tôi như cây chị Thịnh, chị Thiềm, Chị
Mai… ra đời từ đó.
Cây trồng xong, lũ
trẻ chúng tôi và những người ở lại có nhiệm vụ chăm sóc cho hàng cây ngày càng tươi
tốt.
Người xưa dạy rằng
trong đời người có 3 việc nên làm. Đó là trồng cây, sinh con và viết sách. Viết
sách thì không phải ai cũng viết được nhưng trồng một cái cây thì ai ai cũng
nên làm để lại cho cháu con.
60 năm đã trôi qua kể
từ Tết trồng cây đầu tiên và 50 năm Người đi xa nhưng tinh thần của Người vẫn
còn sống mãi, Tết trồng cây sẽ trường tồn với dân tộc Việt Nam.
Nhận xét
Đăng nhận xét